Archive for category Vietnamese articles

Chọn tên cho trẻ, người lớn bất hòa

Con trai sắp tròn 2 tuổi, chị Hằng vẫn bị bố chồng giận vì đã không hề hỏi ý kiến khi đặt tên cho thằng cháu đích tôn của ông. Ông cho là con dâu láo, coi thường mình; còn chị Hằng thì ấm ức vì nghĩ mình chẳng có lỗi gì cả.

Lúc con dâu bắt đầu thông báo đứa bé trong bụng là trai, ông Hoan, bố chồng chị Hằng, vô cùng phấn khởi tuy không để lộ ra ngoài. Ông nghiền ngẫm tìm chữ thật hay để đặt tên cho cháu nội, định bụng khi các con hỏi thì sẽ đưa ra. Nhưng cả con trai và con dâu ông chỉ ríu rít khoe sẽ đặt tên nọ tên kia cho em bé mà không hề thỉnh ý bố, cũng không để ý đến sự phật lòng của ông. Mãi đến gần đây, đứa trẻ gần 2 tuổi, chị Hằng mới được mẹ chồng cho biết là ông vẫn còn giận.

Còn chị Xuân thì tiếc đứt ruột vì mất cả năm trời nghĩ tên cho con ngay từ khi chưa mang bầu, nhưng rốt cục cái tên khiến chị ưng ý lại bị bà nội nó kiên quyết gạt đi, cho là xúi quẩy. Xuân biết, nguyên nhân sâu xa của sự phản đối này là chị đã lờ đi mấy cái tên mà bà gợi ý. Không muốn mất hòa khí, chị im lặng tìm tên khác. Nhưng em bé lại ra đời sớm hơn dự kiến, vì vậy khi lên bàn đẻ, chị đành chọn đại một cái tên “tàm tạm” để nhân viên bệnh viện ghi vào sổ.

“Từ khi lớn lên, tôi đã nghĩ nếu có con sẽ đặt tên thật hay cho nó. Hễ thấy cái tên nào tâm đắc, tôi lại ghi nhớ. Thế rồi khi mang bầu, cái ‘kho để dành’ ấy vẫn chưa đủ để tôi chọn tên cho con. Nâng lên đặt xuống mãi, ấy vậy mà đùng một cái lại phải lấy một cái tên mà mình chưa kịp cân nhắc” – chị Xuân thất vọng.

Cũng vì cái tên của trẻ mà ông Khương đỏ mặt tía tai với thông gia trong ngày đầy tháng cháu. Ông cho rằng tên của cháu gái ông dở tệ và việc bên ngoại đặt tên cho bé là không đúng. Thông gia của ông, vốn không hề can thiệp gì vào việc này, cũng nổi cơn tự ái, quay ra mắng con gái và rể. Đôi vợ chồng trẻ đành ngậm ngùi ra bệnh viện xin lại giấy chứng sinh để đổi tên khác.

Đôi khi, bà mẹ tương lai phải nhận sự “chỉ đạo” không chỉ của ông bà mà của cả của cô, chú, bác… của đứa bé trong việc đặt tên. Chị Như là một ví dụ. Hai vợ chồng thoát ly lên thành phố nên không ở cùng bố mẹ, nhưng thời gian chị Như mang bầu lại đúng dịp cô em chồng lên luyện thi. Vốn quý anh, cô bé chăm sóc chị dâu rất tận tụy, nhưng hễ chị Như nghĩ được cái tên nào là cô lại dội gáo nước lạnh: “Chị mà đặt tên này thì mẹ mắng cho đấy”, hoặc: “Không được đâu, chị không biết là thím hai nhà ông trẻ cũng tên này à?”.

Tự ái, bất bình là cảm giác thường thấy ở những ông bố bà mẹ khi bị can thiệp vào việc đặt tên con. Đã qua thời đặt tên xấu cho dễ nuôi hoặc “tên gì chả được”. Các bậc bố mẹ hiện nay đều có ý thức rất cao về quyền tự do của mình, lại xác định chỉ đẻ 1-2 con nên rất coi trọng việc tìm chữ đặt tên cho “cục vàng” sắp ra đời và cho rằng việc ai khác xâm phạm quyền này là cực kỳ vô lý. Trong khi đó, nhiều ông bà nội lại quan niệm, nếu theo đúng phép tắc, đôi vợ chồng phải xin ý kiến bố mẹ khi đặt tên cho con. Họ can thiệp thô bạo hoặc giận dỗi nếu thấy đôi trẻ “tự tung tự tác”.

Một khảo sát của VnExpress trên gần 3.000 người tham gia cho thấy, hơn 1/5 số cặp vợ chồng không được đặt tên cho con mình. “Thế lực” lớn nhất tham gia việc này chính là ông bà nội. Trong hơn 15% số gia đình, ông bà nội là người đặt tên cho trẻ. Số còn lại là ông bà ngoại và những người khác, với tỷ lệ tương đương nhau.

Theo tiến sĩ Trần Thị Hồng Hà, Phó giám đốc Trung tâm tư vấn tình yêu – hôn nhân – gia đình thuộc Hội liên hiệp thanh niên Việt Nam, sự tranh chấp quyền đặt tên trẻ là một trong những nguyên nhân gây bất hòa trong gia đình. Tuy nhiên, chuyện sẽ không trở thành to tát nếu hai bên đều cư xử một cách tế nhị và thông cảm cho nhau.

Với bố mẹ, ngay cả khi con đã có vợ có chồng vẫn thấy chúng bé bỏng, cần có mình bảo ban. Nhưng bà Hồng Hà cho rằng cho dù như vậy thì các bậc bố mẹ cũng nên hiểu khi đã lập ra một gia đình mới, đôi trẻ có trách nhiệm chèo chống, duy trì tổ ấm bé nhỏ của mình, kèm theo quyền quyết định mọi việc liên quan đến nó, trong đó có chuyện nuôi dạy con cái. Đặt tên con là điều đầu tiên và tối thiểu của cái quyền đó.

“Cái tên thể hiện bao nhiêu kỳ vọng của bố mẹ vào đứa trẻ. Ai cũng mong muốn được đặt tên cho con mình” – tiến sĩ Hà nói. Vì vậy, ông bà của bé chỉ nên gợi ý chứ không nên áp đặt, và nếu bị từ chối cũng không nên giận dỗi hay buồn phiền mà nghĩ rằng “nó khinh mình”.

Tuy nhiên, tiến sĩ Hà cũng khuyên các đôi vợ chồng trẻ không nên quá căng thẳng hay cứng nhắc trong chuyện này. Theo truyền thống văn hóa Việt Nam, đứa con không chỉ của riêng bố mẹ mà còn là cục cưng của cả đại gia đình. Việc chọn tên đặt cho trẻ không chỉ thể hiện quyền lực mà còn là dấu hiệu của tình yêu và trách nhiệm của ông bà đối với cháu.

Vì vậy, khi ông bà đưa ra những cái tên để đặt cho trẻ, trước hết bố mẹ bé nên lắng nghe. Nếu không muốn chấp nhận, nên giải thích ý nghĩa tốt đẹp của những cái tên mình chọn (có thể minh họa bằng sách báo), khéo léo để ông bà biết mình rất thích cái tên này và dự tính dùng nó đặt cho con. Trong trường hợp này, vai trò trung gian của bố đứa trẻ rất quan trọng.

Trường hợp căng quá, có thể nhượng bộ các cụ nếu cảm thấy cái tên được đưa ra không có vấn đề gì. Còn nếu đôi vợ chồng dứt khoát muốn tự mình đặt tên cho con thì hãy cứ làm như vậy. Ông bà có thể sẽ giận; nhưng nếu ngoài chuyện đó, hai người vẫn tỏ ra tôn trọng các cụ, ăn ở “đủ đầy” thì rồi chuyện bất hòa nho nhỏ này cũng sẽ qua.

Hải Hà

No Comments

Ai đo sức mạnh của đàn ông?

Là một người đàn ông, cần phải có sức mạnh để bảo vệ gánh đỡ gia đình. Nhưng sức mạnh ấy là gì, biểu hiện như thế nào – liệu bạn có biết?

- Sức mạnh không phải ở chiều rộng của đôi vai mà thể hiện ở bề rộng của vòng tay bao bọc và bảo vệ người khác.

- Sức mạnh không phải ở sự âm vang của giọng nói mà thể hiện trong những lời nói dịu dàng, tử tế.

- Sức mạnh không phải ở chỗ nói hay hoặc hay nói mà thể hiện qua cách anh ta biết giữ im lặng như thế nào.

- Sức mạnh không phải anh ta được tôn trọng như thế nào ở nơi công sở mà là ở ngay trong mái ấm của chính mình.

- Sức mạnh không phải ở trọng lượng của nắm đấm mà ở trong sự dịu dàng của bàn tay biết nắm lấy một bàn tay.

- Sức mạnh không phải là anh ta đã yêu bao nhiêu người phụ nữ mà là anh ta thủy chung như thế nào với một người phụ nữ mà mình đã yêu.

- Sức mạnh không phải là anh ta đã nhấc lên được bao nhiêu cân nặng mà thể hiện qua cách anh ta gánh vác cuộc đời.

- Sức mạnh không phải là có bao nhiêu tài sản được quyền thừa kế mà là ở nỗ lực của anh ta vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, tự vươn lên phía trước như thế nào.

- Một người đàn ông thực sự mạnh mẽ sẽ biết đặt tình yêu thương và gia đình lên trên hết, danh vọng và sự nghiệp ở hàng thứ hai.

Theo Nguyễn Tấn Quốc
Người Lao Động

No Comments

“Trục trặc” của gia đình trẻ

Các nhà tâm lý học coi đôi vợ chồng trẻ giống như 2 cái bánh xe răng cưa cùng quay để đẩy cỗ máy hôn nhân họat động. Tất nhiên không phải khi nào hai bánh xe cũng khớp nhau. Nếu cái nào cũng cố chạy mà không tự điều chỉnh để cùng quay thì bánh răng gãy là điều khó tránh khỏi.

2 bánh răng cưa cùng quay

Hai người trước đây là hai thực thể khác nhau, nay phải sống chung dưới một mái nhà, cùng ăn, ở, sinh hoạt và khi đó họ mới kịp nhận ra những yếu điểm ở người kia và nếu không tự điều chỉnh, mâu thuẫn sẽ nảy sinh.

Những ham muốn sẽ giảm dần đi

Theo thời gian, những ham muốn yêu đương sẽ giảm dần đi, thay vào đó là trách nhiệm. Trước khi kết hôn bạn luôn vẽ ra rất nhiều viễn cảnh và có rất nhiều ham muốn: Ngày nào cũng cắm hoa trên bàn, đi du lịch đến những phương trời xa, đẻ ra những đứa con xinh như thiên thần, nhìn ngắm nhau hàng giờ không biết chán… Nhưng khi đã có gia đình rồi, phần lớn thời gian và tâm trí bạn lại phải để vào chuyện “cơm, áo, gạo, tiền” với trăm thứ phải lo.

Sự can thiệp của tứ thân phụ mẫu

Vợ chồng trẻ nhiều khi sẽ phải đối diện với nhiều can thiệp của tứ thân phụ mẫu, rồi ông bác, bà dì… lúc nào cũng nghiêm nghị góp ý để “chúng mày” phải sống cho đúng nề nếp gia phong…

Bạn mua một bộ sa-lông đẹp? Không cẩn thận, bạn sẽ được hai cụ nhà mời ra một góc để lên lớp một bài về sự tiết kiệm: -“Bố mẹ cả một đời đạm bạc, sao bây giờ các con lại hoang phí”. Hay –“Chúng mày tưởng làm ra tí tiền thì có quyền hưởng thụ à…”.

Sự can thiệp, góp ý của bố mẹ nói chung là rất tốt cho các cặp vợ chồng trẻ, nhưng nếu không khôn khéo, biết cách thích nghi, mâu thuẫn sẽ nảy sinh.

Trách nhiệm của mỗi người

Không thể nói rằng khi có gia đình rồi tôi vẫn có thể sống như ngày còn độc thân. Điều đó là không thể. Buổi chiều, đi nhậu với bạn bè hay về ăn cơm với vợ? Sáng đúng 7h30 phải đưa con đến trường? Chiều mai có giỗ đằng nhà vợ… Khi đã có gia đình, bạn phải tập cách sống có trách nhiệm. Trách nhiệm với chính bản thân mình và với những người xung quanh. Bạn buộc lòng phải hy sinh khá nhiều “cái tôi” để thay vào đó là “cái chung”.

Ít hơn những phút giây thăng hoa

Khi yêu nhau bạn luôn có những phút giây hạnh phúc thăng hoa: hồi hộp khi gõ cửa vào nhà của nàng, dành cho chàng sự bất ngờ vào ngày sinh nhật. trao nhau những nụ hôn nồng cháy…

Sau khi kết hôn một thời gian, hình như mọi thứ đều trở nên quá bình thường, đơn giản. Bạn đã sở hữu rồi mà. Một gương mặt mệt mỏi của nàng khi ngủ dậy, một cái ngáp dài cổ lúc xem ti vi, vào bữa ăn mà bạn cởi trần trùng trục, rồi gãi lưng quành quạch, chiếc tất cởi ra bốc mùi… tất cả những cái đó dường như bóp chết sự thi vị và thăng hoa cái quái gì nữa đây.

Lời khuyên cho bạn

Dù có cố gắng đến đâu, vợ chồng bạn vẫn không thể né tránh tất cả những ảnh hưởng trên trong những năm đầu chung sống, vậy tốt nhất là hãy biết chấp nhận nó. Các nhà tâm lý đưa ra một số nguyên tắc để giữ gìn hạnh phúc có thể tham khảo:

- Đừng đẩy cãi vã nhỏ nhặt lên thành xung đột căng thẳng. Những lúc bực tức, hãy nắm chặt tay, hít một hơi thật dài và nghĩ đến điều gì đó khác. Xung đột sẽ được tháo ngòi.

- Nên có một cuốn sổ ghi chép đầy đủ các khoản thu nhập và chi tiêu, để cả hai đều minh bạch chuyện tiền nong.

- Trước bất cứ một quyết định nào, cần tham khảo ý kiến người kia (dù chỉ là hình thức đi chăng nữa).

- Nên nhớ đến một số mốc thời gian quan trọng trong năm: Ngày sinh nhật, ngày cưới, ngày quốc tế phụ nữ… Một bó hoa, hay món quà nhỏ đều có ý nghĩa rất lớn xóa đi những khúc mắc.

- Cứ ngoan ngoãn lắng nghe lời răn dạy của các bậc cha mẹ và cô, dì chú bác. Còn áp dụng trong đời sống gia đình của mình thế nào lại là chuyện khác. Nói chung các bậc cha mẹ chỉ đều muốn điều tốt cho con cái… Lắng nghe chỉ có lợi chứ không bao giờ thiệt.

- Mỗi ngày là một khám phá: Anh ấy thích ăn canh cua. Cô ấy thích hoa màu tím – những điều mà khi yêu nhau rất khó bộc lộ ra. Vậy vì sao không đáp ứng được những nguyện vọng nhỏ nhoi đó.

- Đừng tiếc lời khen. Người chồng (hay người vợ) thông minh là đừng bao giờ tiếc lời khen. Đảm bảo nó sẽ mang lại sự hân hoan, tiếng cười và hạnh phúc cho mọi thành viên trong gia đình.

Đức Trung

No Comments

Đàn ông sao quá vô tâm?

Đàn ông không biết rằng, niềm vui trong cuộc sống đời thường của người phụ nữ được nhen nhóm lên từ những điều hết sức giản dị. Hoặc vô tình hoặc cố ý, đàn ông có thể đem đến cho họ những niềm vui nho nhỏ, và cũng dễ dàng mang đến cho họ cả những ngày tháng buồn tê tái.
Đàn ông nghĩ mình là phái mạnh nên họ cần phải có tầm nhìn cao trông rộng, phải đảm đương và chú trọng đến những cái to tát, những công việc quan trọng hơn là ba chuyện nhỏ nhặt chỉ dành riêng cho phụ nữ. Nhưng đàn ông lại quên mất một điều, cuộc sống hàng ngày được tạo nên bởi vô khối những điều bình dị ấy.
Đàn ông có thể mải miết với những chuyến công tác xa dài ngày, có thể bù khú với những ông bạn chí cốt hay hàn huyên với các đối tác hàng giờ, nhưng họ lại tiết kiệm dăm ba phút, chỉ để gọi điện thoại về cho vợ (hay người yêu) nhắn nhủ vài ba lời yêu thương. Họ cứ cho những chuyện vặt vãnh ấy vào quên lãng, mà không biết khi ấy, có một phụ nữ ngồi bên mâm cơm trông họ đến đỏ con mắt. Hoặc đang có người ngồi chờ điện thoại reo, để rồi hụt hẫng.
Kỳ lạ thay, đàn ông vốn tự hào vì mình luôn quảng đại, nhưng đàn ông lại không thể hào phóng mang lại cho phụ nữ thật nhiều niềm vui và hạnh phúc tràn đầy. Phụ nữ đôi khi chỉ cần đàn ông về đúng giờ, để họ không phải ngồi đợi chờ và nghe tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ, để họ không phải hoài nghi, lo lắng hay tự hỏi. Nhưng đàn ông vô tâm lại không hề biết một phút đợi chờ dài đằng đẵng nhường nào.
Phụ nữ đôi khi chỉ cần ước một nhành hoa trong một ngày đặc biệt, để được sống trong cảm giác của người được quan tâm và được coi là quan trọng nhất trong trái tim người họ yêu. Nhưng đàn ông vô tậm lại không hề biết đến giây phút hạnh phúc khi được đón nhận một nụ hoa, và rằng ngồi ngắm nghía nụ hoa ấy có ý nghĩa thế nào với phụ nữ.
Đàn ông có thể cho phép mình quên những lời yêu đương ngọt ngào, bởi với họ tình yêu chỉ cần một mình trái tim thổn thức là đủ, cần gì đến những trò lãng mạn như thời còn đang tán tỉnh nhau. Nhưng đàn ông lại không thể hiểu rằng, tình yêu muôn đời vẫn cần đến những lời có cánh, từ những cử chỉ quan tâm săn sóc. Trái tim phụ nữ nhạy cảm và mỏng manh, dễ vỡ lắm, đàn ông ạ!…
Theo Quốc Tế Thị Trường & Tiêu Dùng

No Comments

Hài hước làm tăng hạnh phúc gia đình

Kết quả điều tra về các tiêu chuẩn của người chồng lý tưởng thời nay cho thấy: 72% số phụ nữ muốn người chồng hiện đại phải có tính hài hước. Tiếc rằng những ông chồng hài hước với vợ con hơi bị… tuyệt chủng, họ chỉ mang tiếng cười đi rải khắp nơi cho thiên hạ hưởng. Chuyện này lỗi tại ai?
Hài hước – chất men của cuộc sống
Hài hước phủ lên những hoạt động lặp đi lặp lại một cách nhàm chán trong gia đình thứ ánh sáng màu hồng, làm cho cuộc sống bình lặng trở nên lý thú hơn và vì thế con người thấy yêu đời hơn.
Trong bữa ăn, nếu có người nói một câu hài hước khiến mọi người cười vui vẻ, chắc chắn bữa ăn sẽ ngon hơn, tiêu hoá sẽ tốt hơn. Nếu cả nhà đi chơi mà có người pha trò một câu khiến tất cả cười rúc ra rúc rích thì đó chính là hình ảnh của một gia đình hạnh phúc. Khi phỏng vấn thủ môn Fabien Barthez sau khi đội tuyển Pháp vô địch châu Âu, rằng lúc này anh thích nhất điều gì? Anh trả lời ngay: “Được cùng người yêu cười một trận thả phanh!”.
Có lẽ hầu hết phụ nữ đều muốn được chung sống với người chồng vui tính, chan hòa. Sống với người suốt ngày lầm lì, cau có hết chuyện nọ đến chuyện kia thì dẫu có ăn ngon, mặc đẹp cũng chẳng vui thú gì. Tiếc rằng những pha gây cười trong gia đình không nhiều. Điều lạ lùng là cả những cây hài hước nổi tiếng ở cơ quan mà “tài năng” cũng bị thui chột trong… chính gia đình của họ.
Một lần trong lúc vui, có người hỏi chị vợ của một anh được đồng nghiệp mệnh danh là “vua hài”: “Chắc ở nhà, anh ấy hay làm chị buồn cười lắm nhỉ?”. Nào ngờ nét mặt người vợ bỗng sa sầm: “Ông ấy chỉ mua vui cho thiên hạ thôi, còn ở nhà với vợ con chẳng thấy cười bao giờ”. Nhưng giá như vua hề Charlot nhìn thấy vẻ mặt cau có của chị ta e cũng không thể pha trò nổi.
Để tiếng cười luôn ngập tràn
- Đứa trẻ 2 tuổi cười trung bình 150 lần mỗi ngày nhưng người lớn chỉ còn trung bình 12 lần mỗi ngày.
- Ai cũng biết “một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”, nó làm cho tinh thần sảng khoái, con người trẻ đẹp ra, quên đi mệt mỏi, khí huyết lưu thông, các cơ trên mặt giãn ra, xoá đi các nếp nhăn.
- Nhưng những nụ cười giả tạo hoặc nhếch mép tỏ thái độ lại không tác dụng. Vì cũng như tình yêu, nụ cười là cái không thể mua bán vay mượn, hay thậm chí đánh cắp từ người khác. Bởi vì, khi đó nó chỉ là cái khiên cưỡng và vô nghĩa.
Nếu để ý quan sát, chúng ta sẽ thấy để có một trận cười vui vẻ, phải hội đủ 3 yếu tố sau đây:
1. Có bầu không khí thoải mái, mọi người tạm thời quên đi những buồn phiền lo âu trong cuộc sống. Nếu mỗi thành viên trong gia đình đều vui vẻ mới tạo ra được bầu không khí tươi vui sẵn sàng đón nhận tiếng cười. Trái lại hài hước sẽ trở thành vô duyên, lạc lõng trong bầu không khí buồn thiu. Nhiều người khi về đến nhà là mang theo bao bực tức, ấm ức tích tụ qua cả ngày làm việc. Và họ sẵn sàng để người thân phải chịu đựng bộ mặt cau có của mình mà không nghĩ rằng các thành viên khác đang cảm thấy nặng nề vì chuyện ấy.
2. Phải có người biết thưởng thức tiếng cười. Những người hài hước nói chung đều thông minh. Họ phát hiện những khía cạnh buồn cười và phải được người nghe đồng tình, tán thưởng. Cũng như người gẩy đàn phải có người biết nghe. Nếu kể chuyện tiếu lâm mà không làm cho ai cười thì người kể cũng bẽ mặt chứ chưa nói còn đủ hào hứng để mà kể tiếp. Vậy mà nhiều người sau khi cố gắng chứng tỏ khiếu hài hước của mình ở gia đình thì chỉ nhận được những câu… đau điếng: “Hâm à?”, “Thừa hơi à?”, “Vớ vẩn, người ta đang mệt đây!”, “Im đừng làm ồn để tôi còn xem ti vi”.
3. Người nghe phải biết bình luận, khen chê câu chuyện. Người nghe không chỉ biết nghe mà họ như không thể ngồi yên, cũng muốn góp vào một vài ý hoặc bổ sung thêm một vài khía cạnh khiến cho câu chuyện càng đậm đà, ý nhị hơn. Có điều lạ là đôi khi, có những người khi ra ngoài xã hội rất biết tung hứng, tạo hứng thú cho người khác kể chuyện cười, nhưng về đến nhà thì tự cảm thấy mình… không có trách nhiệm phải lắng nghe những câu chuyện hài hước của người bạn đời.
Rõ ràng để có được tiếng cười trong gia đình, không chỉ một mình ai tạo ra được. Nó phải là sáng tạo của tập thể, là tài năng của mỗi thành viên trong gia đình. Có những người vốn dĩ không phải là người biết hài hước nhưng sau khi chung sống với người bạn đời vui tính một thời gian mà trở thành người hóm hỉnh. Trái lại có những người vốn dĩ có sở trường khôi hài mà sống với người bạn đời buồn tẻ, thì tài năng cũng bị thui chột đi ít nhất là trong ngôi nhà của anh ta. Và những lúc nhớ “nghề”, anh ta phải đến với những thính giả biết thưởng thức tài nghệ của anh ta để được cười cho thoải mái.
Tiếng cười không thể do một cá nhân nào tạo ra được. Nói khác đi không ai có thể hài hước được một mình. Bởi thế, nếu trong cuộc sống gia đình thiếu vắng tiếng cười đâu phải là trách nhiệm của riêng ai mà mọi người đều phải tự hỏi mình đã đóng góp gì vào bầu không khí vui tươi đó chưa?

No Comments